Wednesday, July 6, 2011

Góp nhặt....

Ngày bé con vấp ngã, mẹ không bế con dậy mà bảo con quỳ gối xuống sàn rồi tự đứng lên. Mẹ hỏi 'lần sau có ngã nữa không, lỗi này bao nhiêu lần rồi?'. Con nhớ sau đó con ít ngã hơn nhưng lần nào ngã con cũng giấu mẹ.


Hôm nay thức dậy, nghe gió xào xạc từng cơn, thấy lòng bình yên khó tả, man mác một điều gì đó không thể nói ra...

Giữa đêm mưa hè, thấy dòng đời nhẹ như gió rồi gió sẽ cuốn đi. Rồi ta cũng sẽ đi, nhẹ bẫng... Không còn nỗi buồn nào trú ngụ, không còn nỗi phiền muộn qua đôi mắt màu đen ấy, cũng chẳng còn những tiếng thở dài. Rồi ta muốn về một chân trời nào đó, không có ai...Chỉ như ta vừa lướt qua, đong đếm lại quá khứ và khẽ thì thầm gọi tên nhau. Có còn nhớ không? Có còn giữ lại chút gì của chúng ta hay  đã nhanh chóng bỏ rơi tất cả như cách ta bỏ nhau?
Con đường ấy, vào mùa thu, lá vàng bay trong gió, lá cùng gió hát khúc ca nào đó thân thương để tim mình trùng xuống một nhịp. Vẫn là ánh mắt đó thôi, vẫn là nụ cười đó thôi nhưng chúng ta lạc nhau mất rồi...
Khép lại một nỗi nhớ không tên. Khép lại cơn mưa nhạt nhoà ẩn hiện... để tự hỏi rằng mình đã yêu?



1 comment:

Anonymous said...

Co oi con chuc co luon luon vui khoe va rat mong co van co duoc niem vui va hanh phuc trong cuoc song nay nha co.
pe Pooh