"Người thương nguời bao nhiêu cũng thiếu. Người ghét người chút xíu cũng là dư".
Mỗi người đều có một khoảng tối cho riêng mình và khoảng tối trong bé Châu là......!!!
Khi yêu thương quay về, ...bồi hồi với những kỷ niệm xa xăm.
Khi yêu thương quay về, lòng bỗng trùng lại,nhớ một điều gì đó xa xôi, những hình dung mờ ảo, mảnh ký ức mơ hoa...
Kỷ niệm vẫn đong đầy nhưng hình bóng người xưa còn đâu nữa.!!! Cuộc sống có quá nhiều điều cần suy nghĩ và sự trưởng thành đỏi hỏi con người ta phải lo nghĩ nhiều hơn. Không còn chỗ cho những mơ mộng viển vông. Không còn nhiều thời gian cho những phút giây lãng mạn. Không còn chỗ cho những suy nghĩ miên man, những gì là dĩ vãng... mà thay vào đó là những chuyện thường nhật hàng ngày chiếm hết thời gian và không gian quanh ta. Tất cả đã làm nên khoảng cách vô hình, đẩy ta rời xa nhau, mỗi người đi trên một con đường riêng như hai đường thẳng song song trong cuộc đời.......
Monday, September 19, 2011
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment