Bình thường như đã....
Có những bình thường rất bình thường
Như mưa đã gieo buồn trên biển vắng
Nước ngọt nào làm bớt mặn lòng khơi
Sóng đưa mãi những hình thù ẩn khuất
Muốn dìm xuống trong biển sâu, ký ức
Nhưng bình thường cho sóng nổi, đào lên
Từng sợi rong quấn thân thể thật mềm
Nay hóa đá, xót xa tình trên cát
Có những bình thường mất bình thường
Như một đêm biển lặng sóng triều dâng
Đã cướp lấy trái tim, niềm hy vọng
Rót bình thường ly rượu đẩy, chao đao
................
Chưa, ta chưa có sắc màu kỷ niệm
Chẳng niềm mơ khi chiều tím bóng tà
Có cuộc đời dâng trọn vẹn yêu thương
Ta chỉ hỏi "Ta nên cho hay nhận"
Trong giấc ngủ ta chưa từng mộng mị
Lối đi về không đường quẩn, khúc quanh
Buồn chẳng có, những nét đau...hờ hững
Khi về nhà lại trống lốc trong tim
Vì ai đó...mắt trao ngày mầu nhiệm
Tha thiết hồn tình ủ gọi...trăm năm
Tay đã khuất, hình như còn đọng lại
Một giọt mưa xao xác cõi lòng ai
Một vạt nắng, soi từ ngày hoang vắng
Để rồi tin một ánh sáng mong manh
Để mang lấy ước ao thêm phiền muộn
Ta đã lầm khi kết vội tơ vương?
Người quay gót, chuyến tàu kia ai tiễn
Để nhớ hoài hồn miên viễn bay lên
Tình chưa nặng nhưng vai oằn kỷ niệm
Vẽ tên ai bằng giọt ướt sương đêm
....................................
Con đường đã đi qua
Một chiều cuối tháng 11 nắng vàng nhè nhẹ...
Giật mình nhìn lại mình, nhìn lại con đường......
Con đường mười hai ngả rẽ, có lối nào người đã bước vào lòng ta ? Càng sống, ta càng thấm cái nỗi đau về những yêu thương không được tròn vẹn. Con người không phải là đấng sáng tạo để có thể làm tái hiện thiên đường. Càng cố gắng, ta càng tự biến mình thành một thứ gì đó đáng sợ hơn cả quỷ dữ, một giấc mơ về những điều bất khả, một chiếc gương soi vào những nỗi khát khao không thể vươn tới, không thể chạm vào.
Muốn chọc mù đôi mắt để không còn phải thấy nữa, muốn đâm thủng đôi tai để không còn phải nghe nữa, muốn xé toạc chiếc lưỡi để không còn phải nói nữa, và muốn bóp nghẹt trái tim, để không còn phải thổn thức, không còn phải nhói lên vì yêu thương nữa. Cứ mỗi lần như thế, nằm dài trong phòng, rơi mải miết vào những miền quên lãng, tâm hồn quặn thắt, vùng vẫy trong những cảm giác giằng xé, tồn tại hay không, ta dường như chỉ còn là một giấc mơ, một ký ức, một chiếc bóng ảm về từ trong dòng sầu miên man bất tận của cõi tâm tư.
Dừng tất cả những chuyện này lại, có lẽ chính là sự chấm dứt cho cái tại thể này. Ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng để chấm dứt một câu chuyện, ừ thì câu chuyện nào cũng phải chấm dứt, phải chấm dứt như thế nào, đó có còn là một câu hỏi ? Vẫn biết có người rồi sẽ luôn dõi theo ta, luôn dõi theo những dòng tư tưởng, những hành động, lời nói, và tình cảm của ta, nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu như đó không phải là ta, hay đó không phải là ta của hiện tại.
Đôi mắt mở to ra nhìn thấu suốt mấy cõi phù du, ta có thể nào tỏ bày những yêu thương đã trao gửi. Ván bài tình yêu ngửa mặt ra ta mất trắng, biết chắc là thế khi trao hết cho người, nhưng có sá gì đâu. Chính mối quan hệ đã làm hoen ố tình yêu, khiến nó trở nên mù quáng và ích kỷ, nhưng cơ tạo hóa đã sắp bày, người đứng trong vòng luân chuyển chỉ biết cảm nhận và ngậm ngùi đau một mình. Nhìn những ngón tay mình tự siết lấy cổ mình, ai mà không xót. Nhìn những dòng máu mình tự dìm nghẹt thở mình, ai mà không thương. Dù trong bóng nắng, bóng mưa, bóng trăng hay bóng gió, bước liêu xiêu một mình để bóng đổ dài theo năm tháng hay ngồi hiu quạnh giữa đám đông cho dòng khói cuộn lên cùng trời đất mang mang, thì những giấc đời lắt lay vẫn rung lên trong tâm não, vẫn buốt giá trong con tim.
Người ơi yêu thương nào có dễ, mỗi nhịp thở rung lên trộn lẫn bóng hình nhau, dù chưa lần gặp gỡ hay đã trăm năm hẹn thề, vẫn nguyên vẹn trong ta một tình yêu không phai nhạt. Một lúc nào đó, những phiền muộn này sẽ chấm dứt. Một lúc nào đó, những đớn đau này sẽ tan đi. Như một làn khói bốc lên hiu hắt từ đầu điếu thuốc rực sáng, lan tỏa trong không gian rồi biến mất vào cõi hư vô, đó sẽ là định mệnh. Và ta, rồi ta cũng sẽ chỉ là một hình bóng nhạt nhòa trong dòng cát bụi xô bồ của miền trí nhớ. Những yêu thương, những oán hận, những thống khổ và thống khoái, rồi cũng sẽ chìm trôi. Hy vọng, hạt bụi ta cũng sẽ theo dòng nước mắt đang lăn dài trên đôi mắt người, mà ra đi vĩnh viễn, một lần cuối cho tất cả những câu chuyện.
Có lần, ta hỏi người có buồn nhiều không,khi người đó ra đi mãi. Người nói hông biết, chuyện một ai đó phải ra đi là chuyện tự nhiên rồi,chẳng thể trì kéo, còn khi ấy người buồn nhiều ít ra sao,chẳng thể đoán được.
Ừ, có những chuyện ta biết nó sẽ tới, và ta đã dọn mình sẵn cho sự đến đó. Nhưng khi nó tới,ta chẳng thể ngờ tới cảm giác của mình. Lý trí biết trước chỉ như một chứng nhân bất lực,yếu ớt nhìn cảm giác tơi tả trong cơn điên cuồng. Những ký ức yêu thương êm ấm chỉ như tấm vải mỏng không bao che nổi cơn cuồng phong thịnh nộ cảm giác đang gánh chịu. Đôi mắt vừa như bị màn sương mù dày đặc che kín mọi lối nhìn, vừa như luống sáng soi rọi mọi ngóc ngách từ đỉnh cao hững hờ. Ta vừa co mình lại ,vỏn vẹn một điểm, tránh né mọi tấn công, vừa trải mình ra như tấm lưới, nhận vào lòng mọi giác quan.
Người chắc sẽ hỏi ta mất gì? Có mất gì đâu, cho đi làm sao gọi là mất? Ta cho người chỉ toàn sương mù và gai nhọn. Ta cho người nước mắt và dằn vặt nhỏ nhen. Ta cho người niềm tin vào sự phụ bạc của nhân gian. Phải không ?
Cả đêm hôm qua cứ mãi miết như thế ta ngồi im như đá để ngắm biển, dường như tối qua sóng biển vỗ mạnh hơn, gấp gáp hơn và dường như hàng ngàn con sóng đang tìm kiếm một điều gì đó từ bờ thì phải. Đó có phải là sự yên bình? hay che chở? đại loại là muốn chia xẻ những con sóng ngầm?.... Làm sao biết được sóng cần gì từ bờ ????
Sóng cứ vỗ, sóng nhỏ rồi lớn, rồi nhỏ, rồi lớn.... bờ thì cứ mãi yên lặng, cứ mãi như thế như ngàn năm vẫn thế....
Sóng thì chẳng bao giờ ngưng vỗ, bờ thì mãi hoài im lặng.
Vậy thôi nhé, sóng thì mãi là sóng, bờ cứ mãi là bờ.....thế thôi !
Ta nghe lòng mình thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Giật mình nhìn lại hơn cả tháng trời vừa qua ta đang quay cuồng trong guồng máy làm việc và làm việc, giống như một cái máy...
Ta giật mình nhận ra, lại sắp hết năm rồi... Nhìn lại một năm đi qua, được nhiều và cũng mất chẳng ít. Ngước mặt nhìn trời cao, tự hỏi đâu là điểm lặng cho riêng mình. Ngẩng đầu đón gió, tự nhủ tại sao mình lại phải đặt mình vào tình huống khó khăn vậy nhỉ? Điểm gút là do con người tạo ra, sẽ rất khó khăn để tháo gỡ nó, nhưng chẳng phải là không có cách tháo gỡ...
.................................
Tản Mạn
Tôi có một chỗ để về. Chỗ ấy không ồn ào náo nhiệt. Chỗ ấy những người quen và không quen thường dừng chân lại ghé thăm một cách âm thầm, lặng lẽ rồi... ra đi cũng rất lặng lẽ âm thầm. Những khi
buồn buồn, tôi lại tìm về cái chỗ riêng tư
của mình, tự đọc bài mình viết. Có khi tôi cũng thầm hỏi tại sao tôi lúc đó lại... viết lên những dòng như vậy.
Và hôm nay, tôi lại về đây, ngồi rất lâu, không làm gì, chỉ ngắm nghía những thứ dường như đã quen thân, những thứ đã từng làm nên một phần những... tháng ngày của tôi. Tự nhiên những dòng chữ gọi là... tản mạn lại nhảy múa trong đầu, tuôn tràn xuống những ngón tay, thế là tôi... cầm bút và bắt đầu... viết. Tôi viết mà không có chủ kiến và không biết những dòng chữ lan man này sẽ đưa mình về đâu. Kệ, đã gọi là...tản mạn rồi thì đâu thể đưa vào khuôn phép hay nghiêm chỉnh tạo nên chủ đề nào đó...
Có khi tôi thèm dược viết như một người vừa mới học viết. cũng có khi tôi cũng chán chữ đến nỗi muốn bôi xóa hết những gì tôi đã viết và tự cho mình là nhảm nhí. Một người không làm thơ, không đọc thơ ( hay viết văn, đọc văn ) dĩ nhiên sẽ xem những người như.... tôi là nhảm nhí chứ còn gì nữa. Ai đời, thế giới có bao nhiêu là xao động, biến đổi, người ta đã đưa phi thuyền, hỏa tiễn lên tới sao kim , sao hỏa và còn bao nhêu... sao nữa, tôi lại ngồi đây, bỏ ra hàng giờ, hàng ngày để viết... Mà có phải tôi là nhà thơ, nhà văn gì cho cam. Người ta vừa có tiếng, vừa có miếng. Còn tôi, tiếng cũng không mà miếng cũng chẳng làm nên một... nét son nào đáng để gọi là. Vậy mà, tôi vẫn viết, vẫn bị cuốn hút bởi những dòng chữ lắm lúc không đầu, không đuôi của mình... Tại sao vậy, tôi cũng không biết nữa. Tôi không thích gọi đó là... "nghiệp" vì tiếng "nghiệp" nghe sao nặng nề quá. Còn "nghề" thì lại càng không phải... Hay tôi tạm gọi đó là... sở thích vậy, tôi thích viết như người ta thích chơi thể thao. Cái ví dụ này nghe cũng xuôi tai và có lý
? Xem, như tôi đã tự đồng ý với mình rồi đó !
Thích viết nhưng nhiều khi những gì tôi viết lại mang đến cho tôi... phiền phức không ít. Đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến cho tôi lắm lúc... nản và ngán ngẩm, nhưng rồi tôi nghĩ, ngòai đời hay trong thế giới... chữ nghìa gì cũng vậy , làm sao tránh khỏi những xung đột, bất đồng. Chẳng lẽ tôi có thể sống một cách dạn dĩ và khoẻ mạnh ngoài đời, lại ngại khi đối diện với những gì gọi là không ưng ý trong... thế giới ảo... thế giới của cảm nhận?! Thế là tôi tiếp tục và viết lên những dòng... tản mạn của ngày hôm nay...
Tôi yêu thích "căn nhà" này, vì cái vẻ âm thầm và lặng lẽ của nó. Mỗi lần về lại, tôi như trút bỏ mọi gánh nặng, mọi thứ dây mơ rễ má của đời thường để được sống thực, sống trọn vẹn với mình... Hơn thế nữa, đây cũng chính là nơi duy nhất tôi viết bài mà không ngại đụng chạm tới một người nào khác vì tôi luôn cố tránh những... đụng chạm... không cần thiết đó...
Những người bạn mới và cũ, quen và không quen vẫn mỗi ngày lặng lẽ ghé thăm tôi. Vậy cũng đủ, thế giới của tôi không ồn ào, náo nhiệt nhưng cũng không thể gọi là cô đơn hay cô độc.
Và đó là chỗ tôi về. Sau những nhịp bước bon chen với đời là những giây phút tôi thực sự muốn mình thư giãn đầu óc, tinh thần... Cần không một nơi như thế ? Cần chứ, tôi nghĩ vậy... Nơi tôi nói là Hạt Nắng của tôi.
Tôi đang thư giãn và đang nhắm mắt lại... mơ hoa đây...
............................
Wednesday, November 24, 2010
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment