Wednesday, March 14, 2012

Trích nhật ký Tina...



Đến một ngày, em biết mình cần phải buông tay anh ra. Nắm chặt một bàn tay, người ta cứ ngỡ sẽ giữ được người đó cho riêng mình, nhưng hóa ra nắm chặt một bàn tay, bạn chỉ có thể giữ được duy nhất bàn tay ấy.
Em cũng nhận ra một điều, anh như một cục đá lạnh, nắm càng chặt lại càng dễ tan, trong khi cái siết chặt đó làm cho bàn tay em tê dại và nhói buốt xộc thẳng vào tim.

Đến lúc phải buông anh ra để anh về với gió đất trời và những mùi hương ngào ngạt mới lạ từ cuộc sống.

Đến lúc phải buông tay anh ra để đôi bàn tay em cũng được nới lỏng và tung thật cao lên với bầu trời.

Đến lúc phải buông anh ra để mỗi chúng ta cần phải sống cho riêng mình, trước khi sống vì ai đó, vì anh hay vì em.

Đến lúc phải buông tay anh ra để ta có thể ngao du và tìm lại chính chúng ta của những ngày lang thang quay quắt tìm đúng một nửa cho riêng mình.

Đến một ngày…

Vâng! Ngày đó chính là hôm ấy....

Ngày em nhận ra quá khứ đã trở thành những ký ức đẹp và không bao giờ nối dài cho tới hiện tại.

Ngày em bàng hoàng thảng thốt, khi biết rằng, anh vẫn ráo riết đi tìm lời giải cho câu hỏi tình yêu là gì ngay cả khi có em bên cạnh.

Đến một ngày, khi em hiểu tại sao người ta vẫn thường nói hôn nhân là địa ngục của tình yêu, bởi đó là khi như một đôi chim bị buộc chặt đôi cánh vào nhau, người ta khao khát mình được bay lên, rồi cay đắng nhận ra một chiếc cánh đã bị buộc chặt vào một cái cánh khác…

Với em, tình yêu vẫn là điều thi vị và lãng mạn biết bao, dẫu cho cuộc sống vẫn luôn đầy rẫy những lo toan, tính toán. Dẫu trái tim em biết rằng, sẽ mãi mãi chúng ta không tìm thấy nhau trong cuộc đời. Và em hiểu, mình cần cất giữ cho riêng mình những điều gì để trái tim thôi rỉ máu…

Để rồi, sau những phút đê mê hạnh phúc, khi tình yêu vô tình đi qua em, khi tình yêu cũng vô tình đi qua anh, sau những cái cũ nhàu, ta lại đi tìm một điều gì đó mới mẻ, lung linh và đẹp đẽ hơn, nhưng liệu đó đã là mãi mãi?





Trong tình yêu, khó có thể nói trước điều gì. Ngỡ là yêu “xa xa” cho vui thôi, nhưng lại thành trăm năm. Ngỡ là không gì có thể chia cắt, hóa ra lại thành tro bụi trong khoảnh khắc.
Khi ta buồn, ta cảm thấy ghen tị với những ai đang hạnh phúc. Ngẫm lại, ừ thì lúc ta đau khổ sẽ có người nào đó đang hạnh phúc ngập tràn trong men say tình yêu, ừ thì lúc ta yêu và được yêu cũng có người nào đó ngồi trong góc tối gặm nhấm nỗi buồn.

Ta muốn vui lắm chứ, vui vì có một trái tim rộng mở chào đón tim ta hòa nhịp. Ta muốn ấm áp lắm chứ, ấm áp vì có một vòng tay siết chặt những ngày đông giá rét. Cũng có khi ta muốn nũng nịu lắm chứ, nũng nịu vì ta mong được quan tâm nhiều và yêu thương nhiều hơn. Nhưng cũng có lúc lòng ta lặng buồn. Tình yêu không cho ta cười mãi, không cho ta ấm áp hoài. Tình yêu cũng cứa những vết thương lên tim ta, để ta biết khóc vì đau, để ta mạnh mẽ hơn, thông cảm hơn, thấu hiểu hơn. Ta không vội buồn vì đời ban cho ta nhiều sóng gió và niềm đau. Cảm ơn những ai đã chạm vào cuộc đời ta, cảm ơn những gánh nặng đã tồn tại trên vai ta, cảm ơn cả những lời trách móc rằng trái tim ta sao vô tâm, hờ hững. Tâm hồn ta đã phong phú hơn nhiều... Có phải ta hiểu hơn giá trị của mọi người và giá trị của bản thân mình khi ta biết yêu?

Ta nhớ câu chuyện so sánh tình yêu như đón taxi: muốn đi phải chủ động gọi điện hoặc vẫy tay ra hiệu, nếu trên xe đã có khách thì phải vui vẻ chờ đợi, quan trọng là phải trả giá đúng đoạn đường mà ta đã đi. Tình yêu, theo cách riêng của nó, thật diệu kỳ, nhưng nhiều khi cũng thật sòng phẳng.

Có những người dặn lòng nên quên nhưng vẫn không nguôi nỗi nhớ. Có khi đến đích tình yêu rồi mà vẫn chống chếnh không biết sẽ ra sao. Hối hả theo nhịp sống, một lúc nào đó ta chững lại. Ngỡ ngàng......

14 comments:

Anonymous said...

Nhớ sis yêu thương. lâu lâu lại vào đây hoài niệm >:D< - Pooh

Anonymous said...

Hôm nay sinh nhật em sis à, nhưng sao em thấy buồn buồn sao á, em cũng chả rõ nữa... lâu lắm rồi em không nhận được cái entry nào của sis yêu thương cả...
Mới đó mà đã 3 năm rồi sis nhỉ.. thời gian sao mà nhanh quá, giờ đây chắc sis cũng đã vãng sanh kiếp khác rồi phải không sis? Kiếp sau này sis phải sống thật an vui sis nhé.
Cũng may là em biết trang blog này của sis, nên thỉnh thoảng vẫn có thể vào đọc lại và nhớ ngày xưa...
Cũng sắp tới sinh nhật sis rồi ... 22/11
yêu thương sis thật nhiều <3
Pooh.

Anonymous said...

Mai lại là 22/11 rồi sis nhỉ?
Nhanh that. An vui sis nhé.
Nhớ sis nhiều lắm
Pooh.

Anonymous said...

sis ơi, em mỏi mệt và chán nản với cuộc sống này quá! 24t rồi vậy mà em chẳng làm đc gì, mục đích phấn đấu cũng chẳng có hoặc có mà chẳng khi nào quyết tâm thực hiện cho bằng đc cả. Em phải làm thế nào đây sis yêu thương???
P.

Anonymous said...

22.11.2014 một năm nữa lại trôi qua Sis yêu nhỉ.
Em song tốt và già hơn nữa rồi :( Vẫn nhớ Sis rất nhiều <3
Pooh.

Anonymous said...

Dear sis yêu thương, cuối cùng thì em cũng quyết định dừng lại chuyện tình yêu này sau gần 6 năm. yêu thương là có nhưng có vẻ đối với em vẫn chưa đủ để có thể tiếp tục cùng nhau tiến tới hôn nhân sis à. Em cảm thấy như được giải thoát cho bản thân.
Sis vẫn luôn ủng hộ em phải không sis?
Pooh

Anonymous said...

Sis, hôm nay em vào xem lại 1 vài tấm hình xưa cũ. có 1 tấm mà ngày xưa ở blog 360 sis bảo em ráng thi tốt... tháng 7 sis về...
nhớ sis !
Pooh

Anonymous said...

Dear sis yêu thương,
Em đang trải qua những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc, em biết là sẽ chẳng kéo dài được bao lâu. Nhưng em... cũng chẳng hiểu rõ được chính mình nữa.
ngay lúc đầu em đã sợ cảm giác này rồi, cảm giác chia xa...
Nhưng rồi em lại nghĩ chẳng lẽ lại vì sợ mà k nói ra?
Thôi thì cứ ra sao thì ra, miễn là hiện tại vui vẻ, bình yên phải không sis?
Mong sis luôn ủng hộ em.
love!
Pooh

Anonymous said...

Dear sis yêu thương,
vậy là em đã tròn 26 tuổi rồi, cái tuổi chẳng còn nhỏ nhắn j sis nhỉ. sinh nhật em đồng nghĩa vài ngày nữa cũng là sinh nhật sis ^^, em nhớ mãi, nhớ mãi những tháng ngày xưa cũ khi chị em mình wen biết nhau qua blog 360 ^^, không hiểu sao có thể dành nhiều tình cảm cho nhau đến vậy sis ha.
love!
Pooh

Anonymous said...

Dear sis yêu thương,
Lần này em muốn thông báo với sis là em đã tìm được người đàn ông của đời em. <3
Đúng là ghét của nào là Trời cho của đó đấy sis ạh ^^!
love!
Pooh

Ngọc Anh said...
This comment has been removed by the author.
Ngọc Anh said...

Chúc mừng bạn Pooh đã tìm được hạnh phúc của cuộc đời. Mình tin là ở nơi xa ấy sis vẫn luôn dõi theo bạn đó.
Miss sis Châu thật nhiều!!!

Anonymous said...

Dear sis yêu thương,
Vậy là 1 ngày 22/11 nữa lại đến.
Em hiện tại đã 28 tuổi và là phụ nữ có gia đình rồi. Nhìn lại chặng đường 10 năm thiệt nhanh quá nhanh. Em còn chưa từng tưởng tượng sẽ ntn. Em đang sống ở nơi mà sis cũng đang ở đây, mọi thứ đối với em bây giờ đều mới mẻ và phải bắt đầu lại hết. Nhưng bù lại em có 1 người chồng rất yêu thương em và chỉ dẫn em trong mọi việc, em phải cố gắng lên.
Vì có gì khi mới đầu lại dễ dàng được sis nhỉ? Chỉ mong bản thân luôn đủ niềm tin, tính kiên nhẫn và sự yêu thương.
Love!
Pooh
[11/2018 - Australia]

Anonymous said...

Dear sis yêu thương,

Em đã 34 tuổi, là vợ và là mẹ của 2 em bé rồi
Đã không còn nhỏ để mộng mơ nữa rồi.
Ra đời, đi làm, va chạm nhiều em cũng dần hiểu thêm được bản chất của con người, có thể nói vậy.
Tự nhiên sống dè chừng đi làm em cảm giác em không còn là em nữa, làm em cũng không thấy bản thân vui vẻ.
Em cố gắng dành sự quan tâm của mình cho gia đình, những người thân yêu và bản thân em nhiều hơn.
Sau 5 tháng nghỉ sanh em bé, giờ em cũng muốn đi làm lại rồi. Nhưng em còn đang mông lông và chênh vênh quá, em không muốn trỏ lại công việc cũ. Em cũng không chắc chắn là em có muốn trở lại công việc hồi xưa làm ở VN không. Em chỉ biết em muốn thử sức mình, mà sao việc học tiếng anh giao tiếp thiệt khó khăn với em. Em phải thúc đẩy bản thân nhiều hơn sis ha.
Cố lên, cố lên. Em sẽ làm được những điều em mong muốn!!!
Cám ơn vì vẫn còn page này của Sis.
Mong rằng sis đã có 1 cuộc đời khác tươi đẹp
Love!
Pooh
[11/2024]
Hi vọng lần này cmt được post, mấy lần trước em viết xong, lúc post đều không được.