Thursday, February 9, 2012
Bâng khuâng.....
Khi tôi quay trở lại chốn này, mùa xuân đã bắt đầu.
... Lặng lẽ ngồi nhìn đứa con gái tóc dài, mắt buồn ở trong gương, mỉm cười một cái thật nhẹ.
Mùa xuân đấy, dịu dàng như thế, bền bỉ như thế, và kiêu hãnh như thế.
Có nhiều điều chờ đợi ở phía trước. Chọn lựa con đường nào để tiếp tục bước đi cũng đều là mạo hiểm, khi mà trái tim đương rỗng, trí nghĩ cũng rỗng, mọi thứ sạch sẽ, chỉ chờ để thêm vào chứ không cho phép được bớt đi. Làm sao biết được tương lai? Bởi thế, cứ đi theo ý muốn.
Cũng không hiểu lắm, vì sao mà năm nay đi xem thư pháp, chỉ kiếm tìm chữ "An". Cảm thấy chữ "An" rất đẹp, nét vừa bay bổng, lại vừa thản nhiên. Tiếc rằng không tìm được câu đề tự ưng ý. Thích ý tứ của một câu thoại từ độ xem phim "Đông tà tây độc", rồi từ đó cứ nhớ mãi, rằng: "Gió tĩnh lặng. Ngọn cờ đứng yên. Chỉ có lòng người là hỗn loạn."
Chỉ có lòng người là hỗn loạn.
Bởi thế nên, gắng giữ cho tâm binh an, để kiên định theo những điều đã chọn.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


No comments:
Post a Comment